Một golfer không muốn bị định nghĩa bởi chiến thắng
Trong golf hiện đại, rất ít cột mốc có sức nặng lớn hơn Career Grand Slam. Đó là thước đo dành cho những huyền thoại, là ranh giới phân biệt giữa một nhà vô địch major và một biểu tượng của môn thể thao này. Sau hai chiến thắng tại Masters cùng các danh hiệu PGA Championship và The Open, Scottie Scheffler đang đứng trước cơ hội gia nhập nhóm tinh hoa gồm Gene Sarazen, Ben Hogan, Gary Player, Jack Nicklaus, Tiger Woods và Rory McIlroy.

Tuy nhiên, điều khiến Scheffler trở nên khác biệt nằm ở cách anh nhìn nhận cột mốc ấy. Trái với sự háo hức từ giới truyền thông và người hâm mộ, golfer người Mỹ không xem Grand Slam là mục tiêu tối thượng. Theo Scheffler, điều duy nhất anh theo đuổi từ khi bắt đầu sự nghiệp chuyên nghiệp đến nay là trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình. Chính tư duy ấy đã giúp anh vươn lên vị trí số 1 thế giới và duy trì sự ổn định đáng kinh ngạc trong nhiều mùa giải liên tiếp.
“Tất nhiên vô địch U.S. Open là một giấc mơ. Nhưng Career Grand Slam chưa bao giờ là động lực của tôi. Tôi chỉ luôn muốn trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, và điều đó đã đưa tôi đến vị trí hiện tại”, Scheffler chia sẻ.
Cái bẫy mang tên kỳ vọng
Những chia sẻ của Scheffler phản ánh một thực tế đặc biệt trong thể thao đỉnh cao: thành công không bao giờ là điểm kết thúc. Sau khi Rory McIlroy hoàn tất Career Grand Slam, chính ngôi sao người Bắc Ireland từng thừa nhận cảm giác khó khăn trong việc tìm kiếm mục tiêu tiếp theo sau khi chinh phục “đỉnh Everest” của sự nghiệp.

Scheffler hiểu rất rõ điều đó. Nếu vô địch tại Shinnecock Hills tuần này, anh sẽ trở thành một phần của lịch sử. Nhưng ngay sau khoảnh khắc ấy, những kỳ vọng mới sẽ lập tức xuất hiện. Công chúng sẽ không dừng lại ở Grand Slam mà tiếp tục đặt câu hỏi về số major anh có thể giành thêm, vị trí của anh trong danh sách những golfer vĩ đại nhất mọi thời đại hay khả năng thống trị kéo dài bao lâu.
Đó là lý do Scheffler không muốn đặt toàn bộ giá trị sự nghiệp vào một danh hiệu. Anh cho rằng nhiều người thường nghĩ chiến thắng ở một giải đấu lớn sẽ mang lại cảm giác mãn nguyện tuyệt đối, nhưng thực tế các “cột mốc” trong thể thao luôn liên tục được đẩy xa hơn. Càng thành công, áp lực càng lớn. Càng đạt được nhiều, kỳ vọng càng cao.
Quan điểm ấy phần nào lý giải vì sao Scheffler luôn xuất hiện với hình ảnh điềm tĩnh, ít bị cuốn vào những cuộc tranh luận về di sản hay vị thế lịch sử. Thay vì nhìn về đích đến xa xôi, anh tập trung vào những gì có thể kiểm soát trong hiện tại.
Sự bình thản tạo nên nhà vô địch
Một trong những phẩm chất nổi bật nhất của Scheffler là khả năng giữ cân bằng trước thành công lẫn thất bại. Golfer người Mỹ nhiều lần khẳng định anh không muốn bản thân được định nghĩa bởi kết quả trên sân golf. Đó không phải lời nói khiêm tốn, mà là triết lý đã đồng hành cùng anh trong suốt hành trình trở thành tay golf xuất sắc nhất thế giới.

Scheffler lấy ví dụ ngay tại U.S. Open tuần này. Nếu anh kết thúc ở vị trí á quân, nhiều người sẽ xem đó là thất bại bởi anh đã bỏ lỡ cơ hội đầu tiên để hoàn tất Career Grand Slam. Nhưng dưới góc nhìn chuyên môn, vị trí thứ hai tại một major chưa bao giờ là kết quả tệ. Nghịch lý của golf nằm ở chỗ những golfer xuất sắc nhất vẫn phải chấp nhận cảm giác thất bại thường xuyên, đơn giản vì họ không thể chiến thắng mỗi tuần.
Chính nhận thức ấy giúp Scheffler tránh được những biến động tâm lý cực đoan. Anh không quá say sưa với chiến thắng và cũng không để thất bại nhấn chìm mình. Trong một môn thể thao mà áp lực tinh thần có thể quyết định thành bại, sự cân bằng ấy trở thành vũ khí đáng sợ không kém kỹ thuật hay thể lực.
Shinnecock Hills tuần này có thể là nơi Scottie Scheffler hoàn tất Career Grand Slam và ghi tên mình vào hàng ngũ những huyền thoại bất tử của golf thế giới. Nhưng dù kết quả ra sao, điều đáng chú ý nhất ở tay golf số 1 thế giới có lẽ không nằm ở những danh hiệu anh đã giành được, mà ở cách anh giữ cho mình sự tỉnh táo giữa vòng xoáy của kỳ vọng, lịch sử và vinh quang.

Share