Theo chân Rory McIlroy qua back nine định mệnh  

15-04-2026 - 06:34 | Giải đấu
Có những khoảnh khắc tại The Masters 2026 không thể truyền tải qua màn hình, chỉ có thể cảm nhận khi bạn thực sự bước đi giữa dòng người. Với phóng viên Jamie Kennedy, back nine nghẹt thở theo chân Rory McIlroy trong vòng chung kết là một hành trình như vậy. Và trong hành trình đó, có những khoảnh khắc anh biết mình sẽ không bao giờ quên.

(Bài viết dựa trên lời kể của phóng viên Golf Digest – Jamie Kennedy khi anh có mặt tại The Masters 2026)

Bước đi của Rory đã thay đổi như thế nào?

Tôi vẫn nhớ hình ảnh McIlroy 21 tuổi tại Masters 2011. Anh di chuyển khắp Augusta National Golf Club với sự nhanh nhẹn, gần như “nhún nhảy”, mái tóc dài xoăn lộ ra dưới chiếc mũ tài trợ. Khi đó, từng bước chân đều mang theo năng lượng của tuổi trẻ.

TuNosWnRN8DJXt2UTTrgK8.jpg (104 KB)

Mười lăm năm sau, con người ấy và cả bước đi ấy đã hoàn toàn khác. Khi tôi có mặt tại green hố 9 lúc 4 giờ 35, tôi không ngờ rằng phải gần hai tiếng rưỡi sau, tại green hố 18, McIlroy mới khép lại chiến thắng. Back nine diễn ra chậm rãi trong cái nóng đặc quánh của Augusta, và giữa nhịp độ đó, tôi nhận ra Rory không còn vội vàng. Từ hố 10 xuống green, quay lại tee hố 13, rồi băng qua cây cầu ở hố 15, anh bước đi chậm, có kiểm soát, như thể từng nhịp chân đều được tính toán.

z7720136831063_32aef76c201772841ce9a1c22e293117.jpg (94 KB)

Điều đó không phải ngẫu nhiên. Tôi nhớ lại những gì anh từng chia sẻ về việc làm việc với Bob Rotella, trạng thái “ở trong bong bóng”, chỉ tập trung vào bản thân. Và ở hố 13, tôi thấy điều đó rõ hơn bao giờ hết. Khi trận đấu bất ngờ bị gián đoạn, McIlroy không tiến lên bóng mà chủ động đứng lùi lại cùng caddie Harry Diamond. Tôi và những người xung quanh đều bối rối, thậm chí tự hỏi liệu Cameron Young có đánh thêm một quả provisional.

Sau này, McIlroy giải thích rằng Young đang làm việc với trọng tài phía sau bụi cây. Nhưng điều đáng nói không phải là chuyện gì xảy ra, mà là cách anh phản ứng. Anh chọn không đứng chờ ở bóng, không để nhịp thi đấu của mình bị kéo dài vô nghĩa, mà kiên nhẫn đợi để khi bước vào cú đánh, mọi thứ vẫn nằm trong routine quen thuộc.

Anh kiểm soát nhịp độ của mình và có lẽ, cũng chính là kiểm soát cả trận đấu.

Việc xem golf tại Augusta dễ dàng đến bất ngờ

Trước khi đến đây, tôi luôn nghĩ rằng theo dõi vòng cuối Masters trực tiếp sẽ là một trải nghiệm “bất khả thi”. Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Tôi đứng phía sau những chiếc ghế xanh đặc trưng tại green hố 9, có một góc nhìn trọn vẹn khi McIlroy suýt bỏ lỡ birdie nhưng vẫn vươn lên khi đối thủ mắc sai lầm. Từ đó, tôi men theo phía phải hố 10, tiếp tục qua hố 11 đến Amen Corner.

z7720136783902_d2fe4d2d955d08b367ff0d440cf16d69.jpg (77 KB)

Augusta không cần những khán đài khổng lồ. Chính địa hình uốn lượn với những triền đồi, những điểm cao tự nhiên, những hố golf xoắn vặn tạo nên những “khán đài” hoàn hảo. Nếu biết cách di chuyển, bạn có thể theo dõi gần như mọi cú đánh. Và tôi đã làm như vậy, từng bước một, theo sát hành trình của McIlroy.

Một cú đánh có thể định nghĩa Rory năm 2026

Khi tôi đến Amen Corner và đứng bên phải tee hố 12, tôi biết mình đang ở đúng nơi. Từ vị trí đó, tôi vừa nhìn thấy cú putt par quan trọng ở hố 11, vừa theo dõi toàn bộ quá trình chuẩn bị của McIlroy cho cú phát bóng tiếp theo. Gió không mạnh, nhưng đủ “khó chịu”. Cờ hố 12 dao động liên tục, trái ngược với sự tĩnh lặng ở hố 11. Harry Diamond ra hiệu hướng gió, hai người trao đổi nhanh rồi chọn gậy sắt 9. Nhưng rồi gió đổi chiều. McIlroy lùi lại, Diamond bước lên kiểm tra lại bằng cách tung cỏ.

Khoảnh khắc đó kéo dài vài giây, nhưng đủ để cảm nhận áp lực. Khi McIlroy bước vào cú đánh, mọi thứ diễn ra dứt khoát. Một cú fade “cắt gọn”, đúng kiểu anh đã tập luyện từ tối hôm trước. Bóng bay lên, đám đông bắt đầu phản ứng, rồi vỡ òa khi bóng tiếp đất và lăn đến cách hố khoảng 7 feet.

2282261815419625627.jpg (574 KB)

Tôi không biết liệu đó có phải cú đánh quyết định danh hiệu hay không. Nhưng tôi chắc chắn một điều rằng không ai trong ngày Chủ nhật làm tốt hơn ở hố đó. Và đôi khi, trong một giải major, chỉ một khoảnh khắc như vậy là đủ để tạo ra khác biệt.

Cái hắt hơi suýt thay đổi tất cả

Rời hố 12, tôi di chuyển sang hố 13 và đứng gần khu vực bên phải fairway. Sau ba ngày liên tiếp phát bóng lệch phải, lần này bóng của McIlroy nằm ở vị trí gần như hoàn hảo. Anh dẫn trước hai gậy và bước vào cơ hội tấn công ở hố par-5. McIlroy trao đổi với caddie và rút gậy sắt 8. Một cú đánh tốt ở đây có thể gần như khép lại giải đấu.

z7720136719064_158e95d0785b75bfad66a90fb15df574.jpg (50 KB)

Anh chuẩn bị bắt đầu routine…Rồi một tiếng “hắt xì” vang lên ngay phía trước.

McIlroy lập tức dừng lại. Không phản ứng thái quá, không tỏ ra khó chịu, anh đơn giản là lùi lại và làm lại từ đầu. Trong một giải đấu nơi từng nhịp tim đều có thể quyết định kết cục, đó là một chi tiết nhỏ nhưng nói lên rất nhiều về sự tập trung. Cú đánh sau đó đưa bóng lên green, lăn qua phía sau nhưng an toàn. Tôi nghe thấy cậu bé vừa hắt hơi thốt lên: “May quá, không rơi xuống nước.” Và có lẽ, không chỉ cậu bé đó thở phào.

Augusta biến mọi huyền thoại thành khán giả của Rory

Ở hố 18, tôi chen mình giữa hàng nghìn khán giả để tìm một góc nhìn. Khi cố nhón chân để theo dõi cú phát bóng lệch của McIlroy, tôi nhận ra người đàn ông cao lớn bên cạnh mình là Peter O’Mahony. Anh cũng giống tôi, cố gắng nhìn thấy khoảnh khắc lịch sử. Trước đó không lâu, ở hố 14, tôi cũng bắt gặp Rafael Nadal hòa vào dòng người để theo dõi. Những huyền thoại của các môn thể thao khác, ở đây, chỉ đơn giản là những khán giả.

670875599_1394574309366097_9111633627125149875_n.jpg (376 KB)

Khi McIlroy đưa bóng từ bunker lên green, tôi biết mọi thứ gần như đã ngã ngũ. Tôi tìm cách nhìn cú putt quyết định và bất ngờ thấy một chiếc ghế xanh bị bỏ lại. Tôi kéo nó lại, đứng lên, cố gắng có một góc nhìn tốt hơn. 

Rory McIlroy giơ hai tay lên bầu trời… và tôi cũng vậy. Giữa buổi chiều Chủ nhật nghẹt thở tại The Masters 2026, nhà đương kim vô địch đã bảo vệ Green Jacket theo cách kịch tính đến nghẹn lời. Lần đầu trở lại Augusta sau 10 năm, được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc ấy, tôi biết mình đang đứng giữa một ký ức sẽ theo mình rất lâu.

Admin