Nỗi đau 6 năm về trước và bài học tinh thần
Năm 2019, Rory McIlroy bước ra hố số 1 tại Royal Portrush giữa biển người cổ vũ cuồng nhiệt. Nhưng chỉ sau 20 phút, giấc mơ vô địch The Open tại quê nhà sụp đổ bởi một quadruple bogey choáng váng.
“Tôi không sẵn sàng cho cảm xúc đó,” anh nhớ lại. “Tiếng vỗ tay ấy khiến tôi choáng ngợp. Tôi đã không chuẩn bị tâm lý cho việc phải mang trên vai kỳ vọng quá lớn như thế.”

Đó là cú sốc nhưng cũng là bài học lớn. Sáu năm sau, McIlroy nhìn lại và gọi khoảnh khắc đó là một bước ngoặt trong hành trình trưởng thành. Không còn giấu nỗi thất vọng hay né tránh câu hỏi, anh thừa nhận: “Cuộc chiến lớn nhất trong những tuần như thế này không phải là với đối thủ hay sân đấu, mà là với chính mình.”
Động lực trở lại sau “Everest danh vọng”
Chiến thắng tại The Masters 2025 đã khép lại một giấc mơ kéo dài hơn một thập kỷ, giúp McIlroy trở thành một trong số ít những golfer hoàn tất Career Grand Slam. Nhưng leo lên “Everest” cũng khiến anh rơi vào khoảng trống khó gọi tên.
“Họ khiến bạn cứ xoay vòng trên một chiếc bánh xe chuột, rất khó để bước ra,” McIlroy nói về áp lực lịch thi đấu và những kỳ vọng vô hình. “Tôi đến PGA Championship quá sớm sau Masters, rồi tới US Open với tinh thần vẫn chưa thật sự ổn định. Nhưng giờ đây, tôi đã tìm lại được động lực.”

Ở Portrush, McIlroy không chỉ đến để thi đấu. Anh trở về sau khi đã vượt qua những trận chiến nội tâm, đã đứng dậy từ cú sảy chân của quá khứ và sẵn sàng bước vào chương cuối cùng của mùa giải với hai mục tiêu lớn: The Open và Ryder Cup.
Tĩnh lặng trước cơn sóng
Có mặt tại Portrush từ rạng sáng đầu tuần, McIlroy chọn luyện tập sớm, tránh xa sự ồn ào, để “làm việc trong yên tĩnh.” Bốn tiếng ngủ sau một ngày thi đấu căng thẳng tại Scottish Open dường như không ảnh hưởng đến sự tập trung của anh.
“Tôi muốn cảm nhận từng bước chân trên sân, tận dụng sự yên ắng trước khi mọi thứ trở nên náo nhiệt. Đó là cách tôi chuẩn bị cho một tuần đấu lớn.”

Rory, sau tất cả
Gặp lại những gương mặt quen thuộc tại quê nhà từ các tình nguyện viên, CLB golf cũ cho đến người hâm mộ từng cổ vũ anh năm 2019, McIlroy gọi đó là một “năng lượng đặc biệt.” Và trong khoảnh khắc ấy, anh không còn là chàng trai bị kỳ vọng đè nặng trên vai năm nào, mà là người đàn ông đã đủ trải nghiệm để đón nhận mọi điều với sự tĩnh tại và chủ động.
“Thật tuyệt vời khi trở lại Portrush với Green Jacket trong tay,” McIlroy chia sẻ. “Tôi sẽ tận hưởng tuần lễ này, tận hưởng khán giả, tận hưởng cảm giác được thi đấu trước những người yêu mến mình. Nhưng đồng thời, tôi cũng muốn chiến thắng. Và tôi tin mình có thể làm được điều đó.”

Portrush năm ấy từng làm tan vỡ một giấc mơ. Nhưng Portrush hôm nay, với McIlroy, là nơi giấc mơ được khôi phục và viết tiếp, không còn là nỗi ám ảnh, mà là sân khấu cho một chương mới. Rory không còn tìm cách thoát khỏi áp lực. Anh học cách sống cùng nó nhưng với trái tim vững chãi hơn, tâm trí sáng suốt hơn, và ngọn lửa bên trong chưa bao giờ tắt.