
Shinnecock Hills Golf Club là một trong những cái nôi khai sinh của golf Mỹ. Các thành viên của CLB là những người đầu tiên tại Mỹ chính thức thành lập một câu lạc bộ golf theo mô hình pháp nhân, và họ bắt đầu chơi golf tại khu đất ở Southampton vào năm 1891 với hai sân 9 hố riêng biệt: một dành cho nam giới và một được xây dựng dành riêng cho nữ golfer. Với tư cách là một trong năm thành viên sáng lập của Hiệp hội Golf Mỹ (USGA), Shinnecock đã đăng cai cả giải U.S. Amateur lẫn U.S. Open vào năm 1896, chỉ trong năm thứ hai hai giải đấu này được tổ chức.
Trong những năm đầu, sân golf tại Shinnecock liên tục được thay đổi và dịch chuyển trên khu đất. Sân ban đầu mở rộng từ 9 lên 12 hố, sau đó thành 18 hố, rồi tiếp tục được thiết kế lại thành một sân 18 hố hoàn toàn khác, chồng lấn một phần lên khu vực sân dành cho nữ. Phiên bản sân đấu mà chúng ta biết ngày nay, thường xuyên nằm trong top 5 bảng xếp hạng 100 sân golf tốt nhất nước Mỹ, chỉ được hoàn thiện vào năm 1931 dưới sự chỉ đạo của kiến trúc sư William Flynn.
Thiết kế của Flynn trải rộng trên diện tích khoảng 200 mẫu Anh, nằm dưới bóng dáng của clubhouse mang tính biểu tượng do kiến trúc sư Stanford White thiết kế. Sân uốn lượn qua những vùng địa hình kiểu links với cỏ fescue và cây xô thơm, trước khi tiến vào hệ thống cồn cát dốc hơn, kịch tính hơn ở 9 hố sau.
Dù các fairway rộng rãi mang đến nhiều khoảng trống để xử lý cú đánh, những góc tiếp cận cờ tốt nhất chỉ dành cho các golfer có thể phát bóng đủ xa để đưa bóng đến những khu vực mặt cỏ bằng phẳng hiếm hoi. Những cơn gió giật từ vịnh Peconic và Đại Tây Dương gần đó ảnh hưởng khác nhau lên từng hố đấu khi hướng chơi liên tục thay đổi. Cuối cùng, điểm số được quyết định ở những green hình vòm, có độ dốc lớn, nơi có thể tàn nhẫn đẩy những cú đánh tiếp cận thiếu chính xác ra khỏi mục tiêu.
Tại Shinnecock Hills, người ta thường có cảm giác càng tiến gần đến hố, golf lại càng trở nên khó khăn hơn. Đưa quả bóng rơi xuống đáy cốc tại đây là thử thách khắc nghiệt bậc nhất nước Mỹ.

Lịch sử phát triển của thiết kế sân
Những phiên bản đầu tiên của Shinnecock Hills trong thập niên 1890, được thiết kế bởi các chuyên gia golf người Scotland Willie Davis (1891) và Willie Dunn (1893 và 1895), chủ yếu nằm ở phía nam clubhouse và cắt ngang tuyến đường sắt Long Island.
Năm 1916, CLB thuê C.B. Macdonald, một thành viên của Shinnecock, cùng cộng sự Seth Raynor hiện đại hóa sân và chuyển các hố đấu ra khỏi khu vực đường ray. Họ cải tạo một phần thiết kế cũ của Dunn và bổ sung thêm nhiều hố đấu mở rộng về phía bắc, hướng tới sân National Golf Links of America lân cận, đồng thời đưa vào các kiểu hố yêu thích của mình như Biarritz, Eden, Cape và Long.
Tuy nhiên, vào năm 1927, khi bang New York thông báo kế hoạch xây dựng tuyến đường cao tốc Sunrise Highway chạy qua một phần sân golf, Shinnecock bắt đầu mua thêm đất về phía bắc và phía tây để tạo ra một thiết kế mới. Kiến trúc sư Flynn giữ lại vị trí của một số hố do Macdonald–Raynor thiết kế, nhưng mở rộng phần lớn sân mới sang khu vực địa hình phong phú hơn.
Hố số 7: Par 3 – 185 yard

Hố số 7 là hố Redan (một kiểu thiết kế hố golf cổ điển) nguyên bản do Macdonald và Raynor xây dựng. Flynn đã thay đổi hệ thống bunker nhưng vẫn giữ lại green nghiêng từ trước ra sau theo góc chéo đặc trưng như một bàn thờ.
Khác với hố Redan gốc tại North Berwick (Scotland) hoặc phiên bản của Macdonald tại National Golf Links, cú phát bóng ở đây không thể dễ dàng tận dụng độ nảy để lăn lên green, mà buộc phải bay thẳng đến mép trước mặt green.
Sự kết hợp giữa gió mạnh, độ dốc cực lớn của green và bunker tử thần bên phải phía trước khiến hố số 7 trở thành một trong những hố Redan khó chơi nhất thế giới. Điểm trung bình 3,65 gậy ở vòng cuối U.S. Open 2004 là minh chứng rõ ràng cho điều đó.
Hố số 9: Par 4 – 481 yard

Một di sản khác của Macdonald được Flynn đưa vào thiết kế là hố số 9 hùng vĩ, hố par 4 gần như không có đối thủ về độ khó và sự độc đáo.
Fairway khuất tầm nhìn uốn lượn theo những gợn sóng do băng hà tạo nên, với một khu vực tương đối bằng phẳng nhỏ ở bên trái chỉ những golfer có cú phát bóng cực xa mới có thể chạm tới.
Phần lớn các cú phát bóng sẽ dừng lại trên những địa hình nghiêng, để lại cú tiếp cận dài, không nhìn thấy cờ và phải bẻ cong bóng tới một green dốc hiểm hóc nằm ngay cạnh hiên clubhouse, cao hơn khoảng 25 feet (khoảng 7,5 mét) so với khu vực cỏ fescue và bunker phía dưới.
Đánh bóng ngắn trước green là lỗi phổ biến và phải trả giá đắt, nhưng việc để bóng vượt quá hố cũng nguy hiểm gần như tương đương.
Hố số 11: Par 3 – 155 yard

Huyền thoại Lee Trevino từng mô tả hố par 3 số 11 là “hố par 5 ngắn nhất trong golf”. Trong điều kiện gió mạnh, việc ghi 5 gậy ở đây không phải là thảm họa.
Cú phát bóng phải vượt lên khoảng 40 feet (12 mét) để tới green nằm trên đường chân trời, được bảo vệ bởi ba bunker sâu. Phía sau green là khu vực cắt cỏ sát mặt đất, khiến những cú chip hoặc pitch trở lại mặt green dạng mặt bàn trở nên cực kỳ mong manh.
Ở vòng cuối U.S. Open 2018, Brooks Koepka đã ở vị trí rough cách phía sau green gần 30 yard và tưởng chừng không còn cơ hội. Anh đánh một cú pitch vượt qua green vào bunker phía trước, sau đó cứu bóng ra và thực hiện cú putt dài khoảng 13 feet để giữ vững ngôi đầu.
Trong hoàn cảnh đó, đây được xem là một trong những điểm bogey đáng nhớ nhất trong lịch sử U.S. Open.
Hố số 14: Par 4 – 520 yard

Hố số 14 là hố par 4 dài nhất sân và cũng là một trong những hố đẹp nhất. Hố đấu đi xuống thung lũng giữa hai dãy cồn cát cao thấp.
Flynn nổi tiếng với việc đi khảo sát địa hình nhiều lần trước khi thiết kế sân, và ông nhanh chóng nhận ra thung lũng cùng vị trí green dạng yên ngựa tại khu vực này có thể tạo nên một trong những hố golf tự nhiên nhất mà ông từng xây dựng.
Fairway từng được bao quanh bởi những cây thông bụi, nhưng Shinnecock đã loại bỏ gần như toàn bộ cây xanh trên khu đất vào đầu những năm 2000. Green tại đây khá đặc biệt khi các “cánh” mở rộng hai bên có xu hướng giữ bóng lại thay vì đẩy bóng ra ngoài, hỗ trợ các cú tiếp cận dài có độ nảy.
Hố số 18: Par 4 – 490 yard

Hố 18 par 4 chạy song song với hố số 9 như một con rắn song sinh, uốn lượn qua hàng loạt gò đồi che khuất tầm nhìn.
Cú phát bóng phải dám tấn công bunker nằm trên sườn bên trái; nếu quá an toàn, bóng có thể bị đẩy khỏi độ dốc của fairway xuống vùng rough thấp hơn.
Green nằm xa clubhouse, dưới chân hố số 9, nhưng được đặt ở vị trí hoàn hảo trong một hõm đất tự nhiên với độ dốc đáng sợ từ sau ra trước.
Corey Pavin từng khiến hố đấu này trông đơn giản khi dùng gậy gỗ số 4 đánh cú tiếp cận dài 229 yard đưa bóng cách cờ chỉ khoảng 5 feet để giành chiến thắng tại U.S. Open 1995. Nhưng trên thực tế, đây là một trong những hố kết thúc đáng sợ nhất của golf.
Cuộc “đại phẫu” cây xanh của Shinnecock Hills

Oakmont Country Club thường được nhắc đến như hình mẫu của việc loại bỏ cây cối để khôi phục kiến trúc sân golf nguyên bản. Tuy nhiên, ít người nói đến quá trình “dọn rừng” toàn diện không kém tại Shinnecock Hills.
Thời điểm U.S. Open trở lại Southampton lần đầu tiên kể từ năm 1896, nhiều khu vực của sân vẫn bị bao phủ bởi rừng thông và nhiều loại cây khác.
Kể từ năm 2000, CLB đã loại bỏ hầu hết những cụm cây này và hiện chỉ còn lại một số nhóm cây nhỏ. Giống như Oakmont, sự thay đổi này giúp làm nổi bật rõ hơn những đường nét địa hình đặc sắc của Shinnecock Hills, đồng thời cho phép gió thổi xuyên suốt không bị cản trở, khiến mặt sân trở nên cứng và nhanh hơn, từ đó tạo ra những yêu cầu khắt khe hơn trong từng cú đánh.
Theo VTV Times
https://vtv.vn/giai-ma-shinnecock-hills-bai-test-khac-nghiet-nhat-cua-us-open-2026.html

Share